Sài Gòn
Sài Gòn không có núi
Trước mặt chỉ thấy người
Sài Gòn không có trời
Trên vai toàn cao ốc
Em đi tìm eo dốc
Em đi tìm khe đèo
Nhớ dáng nằm cong queo
Nhớ tấm lưng thô mộc
Trả ơn người cốc rượu
Em nợ tách cà phê
Đón chuyến xe đêm về
Uống buổi chiều thất thểu
Sài Gòn không có mùa
Chỉ bốn màu tóc nhuộm
Sài Gòn không còn bướm
Chỉ những con chim bông
Ly cà phê mùa đông
Sài Gòn không chút lạnh
Khi chẳng thèm hơi ấm
Là đã chán tình nguời
Như cà phê lắm mùi
Như con đường cứ hỏi
Như giòng sông cứ chối
Em lại lắc đầu thôi
Nguyệt Thảo