Khuyết đầu vẫn sống
Trong chúng ta, khó ai có thể tin rằng
một khi vùng đầu, trung tâm điều khiển mọi
hoạt động của cơ thể, bị tổn thương nặng
hoặc nghiêm trọng hơn là tách khỏi phần mình,
phần còn lại của cơ thể khó mà duy trì hoạt
động. Tuy nhiên, trong lịch sử y học thế giới
từng ghi nhận một số trường hợp tai nạn dẫn
tới thương tổn nặng ở đầu hoặc mất
đầu nhưng cơ thể vẫn sống, ít nhất là
một hồi sau đó.
Báo Pravda của Nga mới đây đăng bài
“Beheaded human body can stay alive and kicking” (tạm dịch: Cơ thể
người mất đầu vẫn có thể sống và
hoạt động). Xin trích dịch giới thiệu: - Tập
san của Đại học Y New York (Mỹ) ấn hành năm 1888 từng
đề cập vụ tai nạn hy hữu của một thủy thủ
làm việc trên tàu kéo. Bữa nọ, tàu đang dòng xà
lan chở các thùng hàng cồng kềnh được chất thành
2 lớp trên boong. Anh thủy thủ đứng trên mũi xà lan khi
tàu sắp chui qua cầu, với phần nhịp giữa không cao lắm
so với mặt nước. Đúng vào thời điểm này,
trời xui khiến thế nào, anh lại nhảy lên những thùng
hàng phía trên kiểm tra dây ràng trong khi mắt lại nhìn
về phía đuôi tàu. Bởi vậy khi tàu tiến gần sát
nhịp cầu, anh hoàn toàn không biết rằng một hiểm
họa cách đó vài mét đang chực chờ giáng xuống
đầu mình. Một thanh đà bén thòng dưới nhịp
cầu theo hướng vuông góc với đầu người thủy
thủ, cắt đi một vùng đầu chừng 5 cm ngay trên mắt
phải của anh.
Và như có phép mầu, cơ thể của con người
tưởng như vắn số này vẫn sống khi được
đưa đến bệnh viện 2 giờ sau đó. Tuy vậy, không
ai kể cả bác sĩ dám hy vọng bệnh nhân có thể qua
khỏi “cửa tử”. Trong lúc bác sĩ băng bó vết
thương, anh mở mắt hỏi chuyện gì xảy ra với mình,
rồi bước xuống bàn mổ và kiếm bộ đồng phục
mà anh mặc trong lúc xảy ra tai nạn. Sau 2 tháng nằm viện, anh
thủy thủ hồi phục sức khỏe hoàn toàn và nghe đâu
đã trở lại tàu làm việc. Ngoài trừ thỉnh thoảng
bị nhức đầu và choáng váng, anh chàng cao số này
gần như không gặp vấn đề sức khỏe nào. Mãi
đến 26 năm sau, một cơn đột quị nhẹ khiến nửa
người bên trái của anh bị liệt một phần.
Mặc dù trường hợp trên được ghi
lại trong y văn nhưng do xảy ra vào cuối thế kỷ 19 nên
nhiều người có thể hoài nghi tính xác thực của
câu chuyện. Tuy nhiên, nhiều trường hợp kỳ lạ tương
tự xảy ra sau này cũng đã đi vào lịch sử y học thế
giới.
Năm 1935, một em bé chào đời ở Bệnh
viện St.Vincent (New York). Theo lời các y bác sĩ thì đứa
trẻ này không có não bộ. Tuy thiếu vắng trung tâm điều
khiển cơ thể nhưng em đã tồn tại được 27 ngày,
vẫn ăn, ngủ và khóc như những trẻ sơ sinh khác.
Người ta chỉ biết đến tình trạng “rỗng tuếch”
trong đầu của bé khi tiến hành khám nghiệm.
Anh công nhân xây dựng tên Finley Gage không may bị
nạn trong lúc khai phá đá, và hậu quả của tai nạn này
được ghi vào biên niên sử y học Mỹ như một trong
những bí ẩn khó lý giải nhất. Một thanh thép nặng dài
hơn 1 m với bề dày 3cm đã cắt ngang đầu Gage khi thỏi
dynamite phát nổ sát chỗ đứng của nhóm công nhân. Vật
thể có thể lấy mạng người này đã đâm vào má,
đánh bật răng hàm và khoét lỗ thủng lớn trong não
của anh. Điều đáng nói là Gage vẫn “nhìn thấy
cuộc đời” sau tai nạn lấy đi một “cửa sổ
tâm hồn” của anh. Sau thời gian chữa trị, anh gần như
trở lại như ban đầu, vẫn còn đủ trí não và
khả năng kiểm soát cơ thể. Một số trường hợp
sắp đề cập dưới đây, dưới góc độ y
học, dường như “chỉ có trong phim” nhưng thực tế
đã xảy ra. Đó là chuyện về những người vẫn
cố “lay lất” một hồi sau khi đầu của họ
lìa khỏi cơ thể hoặc vỡ thành nhiều mảnh vụn.
Boris Luchkin - hạ sĩ quan từng phục vụ trong một
đơn vị trinh sát của quân đội Xô viết thời
Chiến tranh Thế giới II - đã tận mắt chứng kiến
một trong những câu chuyện khó tin như thế. Trong một lần
làm nhiệm vụ, trung úy phụ trách đơn vị trinh sát
đã dẫm phải mìn, sức công phá quá mạnh khiến
đầu của anh ta “bay” mất, chỉ còn lại phần cằm
và hàm dưới. Thế nhưng cơ thể không đầu đó
vẫn đứng vững. Theo Luchkin, viên chỉ huy đã cởi áo
rồi vẽ lại bản đồ tác chiến của đơn vị.
Sau khi trao lại tấm bản đồ đẫm máu cho Luchkin, trung úy
quỵ ngã. Về sau không ai tin những gì Luchkin kể, bởi chỉ
có ông là người đứng gần đó khi mìn nổ.
Một trường hợp nhuốm màu sắc bí ẩn khác
vẫn còn lưu trong sử sách. Năm 1636, hoàng đế Ludwig cai
quản lãnh địa Bavaria (phía Nam nước Đức - nay Bavaria
là bang lâu đời và lớn nhất ở Đức) ra lệnh
trảm tướng Dietz von Schaumburg cùng 4 đồng phạm vì tội
âm mưu đoạt ngôi. Theo truyền thống, Dietz được
hưởng một ân huệ cuối cùng và hoàng đế Ludwig
rất ngạc nhiên khi Dietz yêu cầu tất cả tử tội
đứng thành hàng dọc, mỗi người cách nhau 8 bước.
Và Dietz xin được “diện kiến” đao phủ trước.
Dietz cam kết sau khi bị trảm xong, ông sẽ chạy qua mặt những
tử tội kia và nếu ông làm được, đức vua hãy
tha chết cho họ. Ý nguyện này được vua chấp thuận.
Quả đúng như vậy, ngay khi đầu rơi khỏi máy chém,
Dietz đứng dậy và bắt đầu chạy qua mặt các
đồng phạm đang đứng nhìn khiếp vía không thốt
lên lời. Dietz chỉ ngã xuống sau khi qua mặt người cuối
cùng trong hàng. Giữ lời hứa, nhà vua đã miễn tội
chết cho những người còn lại.
Igor Kaufman - phóng viên Nga từng viết bài về
“sự sống sau khi chết” thuật lại trường hợp
một người trong lúc đi hái nấm gần thành phố
Petergoff (Anh) không lâu sau khi chiến tranh kết thúc, tình cờ
thấy và nhặt một kíp nổ lên, hậu quả là đầu
của anh tan thành mảnh vụn. Tuy vậy, thi thể khuyết đầu
đó tiếp tục đi thêm vài trăm thước, băng qua cây
cầu hẹp bắc ngang thung lũng. Kuafman nhấn mạnh bài viết của
mình dựa trên một câu chuyện có thật, được lưu
vào hồ sơ kèm theo chứng cứ do cảnh sát thu thập kết
hợp với lời kể của nhiều nhân chứng.
Để phần nào lý giải những bí ẩn
trên, tác giả bài viết đã vận dụng giả thuyết
của Giáo sư Igor Blatov ở Nga cho rằng con người có “linh
hồn” tồn tại song song với trí óc. Đó là dạng
“kho lưu trữ” những chương trình điều khiển
chức năng cơ thể ở mọi cấp độ - từ hoạt
động thần kinh tới những quá trình sinh học trong tế
bào. Ý thức là kết quả vận hành của kho lưu
trữ đó, hay nói cách khác là hoạt động phức
tạp của linh hồn. Các phân tử ADN chứa đựng thông
tin tạo nên kho chứa này. Trong khi đó, theo một số giả
thuyết của y học hiện đại, cơ thể người tồn
tại cùng lúc hai hệ điều khiển. Một hệ thống
gồm não bộ và hệ thần kinh - sử dụng hoạt động
điện não hoặc xung động thần kinh để truyền dẫn
thông tin. Hệ thống còn lại dựa vào các tuyến nội
tiết, và dùng các hoạt chất sinh học đặc biệt hay
hoócmôn để mang thông tin khắp cơ thể.
Sưu tầm